Thai Hung Ebookdich

Nợ tình ba bên

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

       

“Đô đốc, đô đốc.”
Lỗ Túc hớn hở chạy vào.
Chu Du liền hỏi: “Bánh trên trời rơi xuống hả?”
Lỗ Túc nói: “Không có bánh rơi xuống ngoài trời có tuyết rơi! Đã lâu lắm rồi không có tuyết rơi.”
Chu Du và Lỗ Túc đi ra ngoài xem tuyết rơi.
Hoa tuyết bay như bướm trắng, rất là đẹp. Chu Du trong lòng có cảm hứng âm nhạc, liền rên khe khẽ: “Ta muốn sáng tác một ca khúc.”
Lỗ Túc nói: “Vậy thì đặt tên là ‘Bài Thánh ca Tuyết’”.
Chu Du nói: “Bài hát này từ rên trong tuyết mà ra nên đặt tên cho nó là ‘Rên trong tuyết’”.
Bài hát “Rên Trong Tuyết” sáng tác xong rồi, Chu Du lại nói: “Ta mong tuyết rơi nhiều hơn, để chúng ta có thể làm một người tuyết”.

Cơn bão tuyết rất biết nghe lời, quả nhiên rơi xuống rất nhiều tuyết, Chu Du và Lỗ Túc liền dùng tuyết rơi gom lại đắp thành người tuyết.
Chu Du nói với Lỗ Túc: “Tử Kính, người tuyết này nên đắp giống ai?”
Lỗ Túc nói: “Giống ông.”
“Không đúng.”
“Vậy giống tôi.”
“Cũng không đúng.” Chu Du nói tiếp: “Phải giống Gia Cát Lượng”.
Thế là hai người họ liền gom tuyết lại chất thành một người tuyết rất giống Gia Cát Lượng.
Người tuyết đắp xong rồi Chu Du lại bảo Lỗ Túc nặn một số quả cầu tuyết.
Chu Du nhặt lấy một quả cầu tuyết ném về phía người tuyết. Bởi vì ông ta hận Gia Cát Lượng, ném vào người tuyết làm cho ông ta hả cơn giận. Đáng tiếc, ông ta có bệnh mắt cận thị, cho nên có rất nhiều quả cầu tuyết ném vào người của Lỗ Túc.
Khi họ đang nặn và ném người tuyết, tuyết vẫn còn rơi rất nhiều.
Nữa người của Chu Du và Lỗ Túc đều bị chôn ở trong tuyết, bọn họ đã trở thành người tuyết…

Tại nước Thục

Gia Cát Lượng tinh thông thiên văn địa lý, lúc này vẽ mặt rất là nghiêm túc, nói với Trương Phi: “Ngô quốc khí hậu bất thường, xãy ra trận bão tuyết xưa nay chưa từng có, sẽ nhấn chìm tất cả mọi thứ vào trong tuyết”.
Trương Phi hỏi: “Vậy chúng ta nên làm gì đây?”
“Tam tướng quân, ông phải lái Gà bay bay đến Ngô quốc…”

Trương Phi lập tức xuất phát.
Gà bay vượt qua biên giới, tiến vào không phận của Ngô quốc.
Trương Phi nhớ lại dặn dò của quân sư: “Nhiệt độ không khí trong đó rất thấp, chú ý đừng va vào mây, nếu không Gà bay sẽ cùng với mây đông lại vào nhau”.
Trên mình Gà bay chất lên một số bột màu đen, đây là chất xúc tác có ích.
Lúc này cơn bão tuyết đã phủ đầy trên mình của Chu Du và Lỗ Túc, trên mặt tuyết chỉ còn nhìn thấy hai cái đầu đang trò chuyện.
Lỗ Túc nói: “Gà bay của Thục quốc bay đến”.
Chu Du nói: “Đang rắc bột gì xuống vậy, ta mong rằng nó ném bánh bao xuống”.
Trương Phi rắc bột đen lên trên đám mây, gây ra phản ứng hóa học bên trong đám mây.
“Việc gì nữa đây?” Chu Du hét lên: “Tuyết đã thành tai họa rồi, còn mưa nữa sao?”
“Có điều kì lạ là” Lỗ Túc nói “nước mưa này nóng đấy”.
Nước mưa nóng rơi xuống đất, làm cho tuyết tan từ từ …

Khi Lỗ Túc xoay chuyển được thân hình, ông ta nói với Chu Du: “Đô đốc ngài nhìn xem, trong tuyết có hai cái tai”.
Chu Du nhìn tấy đó là cái tai của động vật: “Là tai thỏ chăng!”
LộLỗ Túc nói: “Hình như là tai Lừa”.
Tuyết lại tan thêm một tí, lộ ra vầng trán cao của chủ nhân con lừa.
Lỗ Túc ngạc nhiên kêu lên: “Ồ, là Tưởng Can”.
Chu Du liền vẫy tay gọi Tưởng Can: “Tử Dực huynh, sao huynh lại đến đây vậy?”
Tưởng Can nói: “Tôi thừa lệnh của Tào thừa tướng, trước tiên là để cầu viện, không ngờ bị cơn bão tuyết ập đến vùi thân dưới tuyết”.
Chu Du nói: “Bản thân chúng tôi còn chưa thoát khỏi tuyết phủ, sao có thể viện trợ cho các ông được đây? Bên các ông bị sao vậy?”
“Phương bắc lại hạn hán nữa rồi” Tưởng Can than thở nói tiếp “hoa màu không có nước không thể lớn được, muốn đến Ngô quốc khơi nguồn thủy lợi”.
Nếu như lúc bình thường gặp phải tình huống này, Chu Du sẽ phải cùng với Ngụy quốc trao đổi điều kiện. Nhưng lúc này đây Chu Du chỉ mong có người khơi thông nguồn nước quá nhiều của Ngô quốc.
Chu Du và Lỗ Túc liền cùng nhau giúp Tưởng Can kéo con lừa ra khỏi tuyết. Chu Du nói với Tưởng Can: “Chúng ta mau khơi thông nguồn nước. Nhớ đấy, lần này chúng tôi không thu tiền của mấy ông, nhưng mấy ông nợ chúng tôi một khoản nợ tình người lớn đấy”.

Thế là, nước tuyết tan của Ngô quốc đã cứu sống được hoa màu của Ngụy quốc.
Một hôm, Tưởng Can vừa ăn khoai tây nướng, vừa nhìn về phía vật thể bay từ nơi chân trời.
Thục tướng Trương Phi từ trong Gà bay hạ xuống bước ra.
Tưởng Can hỏi: “Trương tướng quân đến có việc gì thế?”
Trương Phi nhìn thẳng vào củ khoai tây nướng trong tay Tưởng Can nói: “Củ khoai tây này thơm quá”.
Tưởng Can liền đưa củ khoai tây đang ăn dỡ dang đưa cho Trương Phi.
Trương Phi nói: “Tôi muốn khoai tây của ông, nhưng nữa cũ này không đủ”…
Hóa ra, Thục quốc gần đây xuất hiện một loại bệnh lạ, gọi là “Bệnh khoai tây”, người mắc bệnh cho dù là nam hay nữ, nhanh chóng rụng tóc, sau cùng cái đầu trống bóc như cũ khoai tây. Có điều, không phải là khoai tây của nước Thục. Có thể chữa trị “Bệnh khoai tây” chỉ có khoai tây của Ngụy quốc.
Cho nên Trương Phi mới đến nước Ngụy tìm mua khoai tây.
Tưởng Can vừa nghe xong sự tình, vội vàng dẫn dắt Trương Phi đi gặp Tào Tháo.
Tào Tháo bảo Trương Phi cởi nón ra, nhìn kỹ vào cái đầu của Trương Phi.
Tào Tháo kêu Trương Phi đội nón lên, rồi vội vàng làm một bài thơ:
       Đầu người Thục quốc giống khoai tây,
       Khoai tây Ngụy quốc chữa đầu người.
       Đầu người cần phải giống đầu người,
       Đầu người không nên giống khoai tây.

Tào Tháo nói với Trương Phi: “Năm nay hạn hán, khoai tây bỏ mặc sắp thu không đủ, may nhờ Ngô quốc đưa nước đến không vị lợi, hoa màu mới giữ lại được tất cả. Cho nên khoai tây của Ngụy quốc cũng sẽ chi viện vô tư cho Thục quốc, không thu một đồng nào”.
Trương Phi không ngớt lời cảm ơn.
Tào Tháo sai người chất khoai tây lên Gà bay, còn nói “không đủ lần sau đến chất tiếp…”
Đầu tóc của người nước Thục đã mọc giống hoa màu của Ngụy quốc.
Một năm đã đi qua, lại sắp đến mùa xuân.
Tào Tháo nói với Tưởng Can: “Nước Ngô chi viện cho chúng ta, đã sắp đến tết rồi, chúng ta phải tặng chút lễ vật gì đó bày tỏ thành ý chứ”.
Tưởng Can nói: “Cần phải thế”.
Tào Tháo nói: “Thế ông nói xem, tặng lễ vật gì đây?”
Tưởng Can vỗ trán suy ngẫm.
Tào Tháo nói: “Vỗ mạnh lên”.
Tưởng Can vỗ mạnh một cái, liền nghĩ ngay ra cách, “Thừa tướng, năm nay chúng ta sáng chế được một số vũ khí sinh học, có thể tặng một loại cho Ngô quốc”.
“Tặng loại nào đây?”
“Tặng loại Bò cạp nhảy múa đi”.
Loại bò cạp này không chỉ biết nhảy múa, mà còn làm cho người bị nó chích phải, tay chân sẽ không ngừng nhảy múa.
Tào Tháo liền đồng ý, ông ta cho rằng con bò cạp này sẽ mang đến cho Ngô quốc nhiều niềm vui.
Tưởng Can liền lên lừa sang Ngô quốc tặng bò cạp.

Tin Ngụy quốc tặng bò cạp cho Ngô quốc truyền đến Thục quốc.
        Lưu Bị nét mặt khó chịu hỏi thám tử, “Thế, Ngô quốc có đón nhận lễ vật của Ngụy quốc không?”
Thám tử trả lời: “Dạ nhận rồi”.
Lưu Bị rất tức giận nói “Ngô quốc đón nhận vũ khí sinh học xấu xa này là muốn đối phó với ai đây? Loại vũ khí này do Ngụy quốc tặng, không lẽ nào lại dùng để đối phó với Ngụy quốc?”
Quan Vũ và Trương Phi cùng nói: “Không có đâu”.
“Như vậy là muốn đối phó với Thục quốc chúng ta rồi. Khi đất nước Ngô quốc bị chìm trong bão tuyết, chúng ta đã giúp họ qua cơn hoạn nạn, bọn họ lại dùng bò cạp để đối phó chúng ta, có đúng tình không?”
“Qua cầu rút ván”
“Lấy oán trả ơn”.
Lưu Bị nói: “Ngô quốc đã xem chúng ta là kẽ địch, chúng ta cũng nên có chút phòng bị, con vật nào ăn bò cạp đây…?”
Bấy giờ, Ngô quốc cũng đang nghĩ đến chuyện tặng lễ vật.
Chu Du nói với Lỗ Túc: “Chúng ta nợ Thục quốc món nợ tình người, nếu như không trả thật đáng cho người cười chê”.
Lỗ Túc nói: “Đúng là phải trả”.
Chu Du nói: “Ngụy quốc tặng chúng ta con bò cạp biết nhảy múa, chúng ta nên tặng cho Thục quốc món gì đây? Năm nay chúng ta gây giống được loại dưa địa lôi, lúc còn xanh hái xuống, từ từ thay đổi thành màu vàng, đến lúc chín muồi sẽ nổ tung, ầm một cái dính chặt vào người bị bắn phải, rất vui đúng không?”
“Không vui chút nào”.
“Cho dù có vui hay không cũng kệ, đây xem như là một tấm lòng, sau này không còn phải mắc nợ họ nữa”.

Tào Tháo nghe nói Ngô quốc tặng dưa địa lôi cho Thục quốc, rất là không vui.
“Thục quốc muốn gây chiến cùng chúng ta sao” Tào Tháo nói với Tưởng Can: “Đầu của họ không còn giống củ khoai tây nữa, thì đã quên đi củ khoai tây của chúng ta tặng rồi sao? Lại muốn đem dưa địa lôi ném sang chúng ta, để cho chúng ta khắp mặt nở hoa chăng?”
Tưởng Can nói: “Hiện giờ dưa địa lôi còn chưa chín, đợi lúc chín rồi mới có thể nổ được”.
Tào Tháo nói: “Vậy thì chúng ta phải tranh thủ lúc dưa địa lôi còn chưa chin tấn công Thục quốc, giành thế chủ động, tránh họa về sau”.

Mùi thuốc súng giữa ba nước càng lúc càng đậm, chiến tranh đã sắp xãy ra.
Gia Cát Lượng nói với Lưu Bị: “Chúa công, khoai tây của Ngụy quốc đã chữa khỏi chứng bệnh đầu khoai tây của chúng ta, năm mới sắp đến rồi, chúng ta nên có chút tấm lòng bày tỏ biết ơn với người ta”.
Lưu Bị nói: “Tặng lễ vật gì đây? Hay là đem dưa địa lôi của Ngô quốc tặng tặng cho Ngụy quốc?”
Gia Cát Lượng nói: “Không cần đâu, tôi đã chuẩn bị một chút lễ vật tinh thần, chúa công thấy thế nào?”
“Cái gì là lễ vật tinh thần chứ?”
“Tôi đổi lời ca khúc “Rên Trong Tuyết” của Chu Du sáng tác, tặng cho Ngụy quốc chúa công thấy thế nào?”
“Tiên sinh mau hát nghe thử xem”.
Lưu Bị vỗ tay, Gia Cát Lượng liền khe khẽ hát:
        Múa đao chặt thịt viên,
        Tiếng pháo mừng năm mới.
        Đánh trống không đánh trận,
        Bạn ổn tôi cũng yên.

Bài hát này về sau truyền khắp Ngụy, Thục, Ngô, giữa ba nước cả năm không có chiến tranh.

Ebooks

15541471868 15541622158 anhchulacda" /> Ảnh Rượu trong nền văn hóa Trung Hoa Ảnh thủy hử hài hước 15541519566 Mai Mai Tuoi Muoi Ba con gau ngoc nghech chuheocucmichthanthuong Bia so tay an toan tre em anhtieulinhmieu for_hinhanh10"
 

DMCA