Thai Hung Ebookdich: Tiểu thuyết Hoàng Hậu Của Tôi
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thuyết Hoàng Hậu Của Tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thuyết Hoàng Hậu Của Tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Bí mật

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014





Thời tiết thay đổi từng ngày từng ngày, mùa vụ cứ thế trong cuộc sống nhỡn nhơ từng ngày từng ngày chuyển vào cuối thu.
Tiêu Hoán tuân thủ lời hứa cùng tôi, cũng không còn ép tôi uống thuốc ngừa thai nữa, cũng thường xuyên triệu tôi hầu tẩm, số lần gặp nhau của chúng tôi ở trong khoảng thời gian này liên tục trước giờ chưa từng có, còn tôi lại có thể ở trong khoảng thời gian mơ màng ngẫu nhiên này, gần như nhớ không được khuôn mặt của hắn rốt cuộc là như thế nào.
Trong khoảng thời gian này, tai hoạ của Giang Hoài nhờ vào thu hoạch lương thực vụ thu mà dần dần lắng dịu, chiến sự của phương bắc tuy rằng cảm thấy như cũ, nhưng các nhà chính trị chủ yếu của đế quốc dựa vào mùa thu hoạch vu thu nộp lên, các kho lương thảo đầy kho, mạnh dạn đem 36 vệ quân bảo vệ kinh đô, gần 20 vạn quân điều đến tiền tuyến Sơn Hải Quan, chuẩn bị trước lúc vào đông đồng loạt đánh tan đại quân của Khố Mạc Nhĩ, đem người Nữ Chân một lần nữa đuổi trở về trong rừng già thâm sơn của Trường Bạch Sơn.
Cũng tương ứng với tiền triều, hậu cung cũng là một cảnh tượng yên bình, ngày 19 tháng 7 trong cung tổ chức lễ thánh thọ của thái hậu, các vị phi tần tự mình xem xét mang theo quà để chúc thọ thái hậu, kỳ lạc dung dung, hoà mục phi thường.

Đố kị

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014





Hậu cung cũng không vì trận hổn loạn này mà lo sợ nhiều, cách ngày cái tin hoàng đế trọng bệnh đã được hạ xuống, Tiêu Hoán cũng là sau mấy ngày nghĩ ngơi đã hồi phục họp triều, bắt đầu theo lệ thường xữ lý chính vụ.Ở thời gian này, Trương Chúc Đoan được Tiêu Hoán đề bạt thường xuyên bày ra hết mức năng thần trị quốc, ông ta điều phối lương thực theo trật tự, sửa đê thu xếp cho dân tị nạn, lại dần dần dẹp yên tai tình đã sắp xãy ra ở ngay Giang Hoài.Mặt khác tình hình chiến trận ở tiền tuyến Sơn Hải Quan cũng dần hướng tới dịu êm, người Nữ Chân cửu chiến bất hạ, tác phong của ngày đầu hưng binh nhuệ bất khả đảng cũng dần dần tiêu giảm. Vì để cổ vũ lỗi thời, người Nữ Chân đem lá cờ tam giác liên minh bộ lạc đổi thành đại kỳ Minh Hoàng, thủ lĩnh Cát Đài Bộ Khố Mạc Nhĩ xưng đế, quốc hiệu Thừa Kim, ý là noi theo lãnh thổ Đại Kim, một lần nữa một mình đem giang sơn đế quốc trường giang dĩ bắc cùng quy về dưới sự thống trị của người Nữ Chân.Cứ như thế, hưng binh của người Nữ Chân đã không còn là một cuộc biến loạn thông thường, mà là phiến loạn đúng với thực tế, luôn luôn đe doạ tứ lân vạn bang, nhắm vào Đại Võ đế quốc đâu chỉ có chấp nhận gây hấn công nhiên thế này, nội các và binh bộ mỗi ngày vì việc này tranh cãi không yên, ngay cả đề tài ngự giá thân chinh như thế này đã được nhắc đến trên nghị triều, nếu như không phải là vì thân thể của Tiêu Hoán không khoẻ, tôi nghĩ họ từ lâu đã đem hắn khoác lên giáp trụ đẩy đến trên tiền tuyến.Bên ngoài triều là cảnh nước sôi lửa bỏng, nội cung đương nhiên cần phải trời êm bể lặng, ngay cả một chút manh mối vốn dĩ nho nhỏ phá rối đều không thấy nữa, ai cũng đều hiểu lúc này không phải là lúc tranh phong ngật toan, nếu như đế quốc không còn, còn có đâu hoàng đế quý phi, tất cả đều sẽ lâm vào cảnh mất nhà.Cho nên vì lẽ đó tôi mỗi ngày dài đằng đẳng ngồi ở dưới gốc cây hoè, nhìn giữa lớp lá cây um tùm xanh biếc, đã có số chuổi hoa rụng hết cánh, lộ ra trái non bên trong xanh mơm mởn, mùa hè đã đi qua được một nữa rồi.Vốn dĩ cho là có thể sống một thời gian thoải mái rất lâu đây, nào ngờ vào lúc này, lại có người dấy lên đợt sóng tranh đấu, nhưng tôi tưởng tượng đến bất cứ người nào bị cuốn vào, cũng không tưởng tượng đến lần này bị cuốn vào lại là hoàng quý phi Đỗ Thính Hương.Cô ta còn có điều gì không vừa ý đây? Ai cũng đều biết cô ta là người được sủng ái nhất, tất cả mọi người đều rõ chỉ cần phụ thân tôi thất thế, Tiêu Hoán có lẽ là sẽ không một chút phân vân đem tôi phế đi, sau đó nâng lên người hồng nhan tri kỷ thời thanh mai trúc mã của hắn ngồi lên ngôi vị Hoàng Hậu. Vì để tránh trực tiếp chạm phải mũi nhọn Tiêu Hoán, tôi đã tránh hết sức cùng Đỗ Thính Hương khai chiến, cô ấy còn muốn như thế nào đây?Tôi bóp chặt hình nhân người cắm đầy kim nhỏ ở trong tay, nhìn vào Trương Thái Lục chưởng ấn Trữ Tú Cung đang cúi mình quỳ dưới chân tôi, chậm rãi cười:
“Trương công công, ta đối đãi ngươi như thế nào?”“Nương nương đối với lão nô ân nặng như sơn.”
Trương Thái Lục nằm sấp ở trên đất trả lời, tôi biết hắn không có chút gì tỏ ra hốt hoảng, nếu không thì cũng không thể đem ra được câu nói sáo ngữ này nói cho qua với tôi được.Tôi đem hình nhân ở trong tay có viết tám chữ ngày sinh của Tiêu Hoán giơ lên trước mặt hắn, tiếp tục cười:
“Thế thì cái hình nhân này là như thế nào đây? Có phải ngươi để ở dưới giường ta không?”Trương Thái Lục ngẩng đầu liếc nhìn hình nhân thật nhanh, rồi lại lập tức cúi đầu nói khẳng định:
“Không phải tôi, nương nương, là ai nói vậy?”“Là ai nói vậy?”
Tôi thu tay về cười nhạt lên một tiếng:“Tiểu Sơn, nói cho ông ta nghe.”“Dạ, tiểu....nương nương,”
Tiểu Sơn họ nhẹ một tiếng:“Buổi sáng ngày hôm qua, lúc nương nương ở trước điện đọc sách, Trương công công ông đã đến hậu điện, lúc đó trong điện chỉ có cung nữ Kiều Thiếu quản lý việc quét dọn, theo cô ấy nói, ông đến trong phòng ngủ của nương nương đảo hết một vòng rồi mới đi. Ông tự nhiên vô cớ, ở trong phòng ngủ nương nương tìm cái gì? Sau khi ông đi rồi, buổi sáng ngày hôm nay nương nương thức dậy, đã nhận thấy dưới tấm chăn cái vật này, còn nói là không phải của ông hả?”“Khẩu thiệt vô bằng, nương nương sao có thể đoán định hình nhân này là do lão nô để vậy?”
Trương Thái Lục từ tốn nói:“Hơn nữa ngày hôm qua lão nô cả ngày ở trong nhà trang điểm bản thân, người nhà tôi đều có thể làm chứng, nào đâu có thời gian vào cung để vật này?”“Người nhà của ngươi, đương nhiên là nghe theo ngươi sai bảo, ngươi bảo họ nói một họ không dám nói hai, ngươi cho rằng như thế này ta hết cách rồi sao?” Tôi nháy mắt ra hiệu cho Tiểu Sơn:
“Nói tiếp đi.”“Được, xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”
Tiểu Sơn có lẽ là cảm thấy tình cảnh này rất vui, hét làm điệu bộ, đẩy đưa một cây trượng tràn đầy hứng thú diễn trò kẻ thao túng ra oai, hừ lên một tiếng đem một cái yêu bài gỗ mun đen để ở trước mặt Trương Thái Lục vút qua rất nhanh: “Nhìn thấy rồi chứ, Trương công công ngày hôm qua thật thiếu cẩn thận, hoảng loạn đến nỗi đem yêu bài của mình đánh rơi ở trong phòng ngủ của nương nương, để ta nhặt được, thế nào đây? Còn dám nói là ông chưa đến qua phòng ngủ của nương nương nữa không?”Trương Thái Lục bấy giờ mới hoảng, liền vội vàng mò vào giữa thắt lưng, kinh hoàng nói:
“Yêu bài của ta, buổi sáng còn ở....”Hắn vừa nói vừa chỉ vào Tiểu sơn:“Ngươi..., ngươi ăn cắp yêu bài của ta....”“Ăn cắp của ngươi làm gì?”
Tiểu Sơn dội cho ông ta một khuôn mặt quỷ:“Dù sao đi nữa tấm yêu bài của ngươi thà chết không rời thân hiện đang ở trong tay ta, ông sao có miệng mà nói không xong vậy.”Trên khuôn mặt tròn mập của Trương Thái Lục cuối cùng cũng thấm ra vài giọt mồ hôi, rồi vội vàng dập đầu mấy cái như giả tỏi:
“Hoàng hậu nương nương, hoàng hậu nương nương, lão nô không dám, nương nương tha tội.”“Một chiêu quá lam tục.”
Tôi cười nhạt, có điều hậu cung các triều tị huý nhất chính là kỹ thuật vu cáo mê hoặc để hình nhân bỏ bùa hạ bùa, chỉ có triều đại Hán Vũ Đế, vì án vu cáo mê hoặc được bải bỏ thì có Trần A Kiều và Vệ Tử Phu từng được đạt đến tận cùng hết sức sủng ái, người bị dính dáng vào càng là bất thảo kỳ số, nếu như cái hình nhân nhỏ bé này không phải là được tôi phát hiện trước tiên, mà là để cho người khác phát hiện, không biết là lại phải kéo ra bao nhiêu tai hoạ.“Trương công công, việc đến nước này, chúng ta cũng không nên dùng lời nói thừa nữa, là ai xúi giục ông để cái hình nhân này? Chỉ cần ông nói ra, món nợ này sổ toẹt tất cả, ông vẫn như thường vững chắc làm ngũ phẩm chưởng ấn của ông, còn không, Trương công công, ông tuổi cũng không còn nhỏ nữa, không muốn bảo dưởng cho tốt tuổi trời phải không?”Tôi để chân chấm đất, từ từ hỏi Trương Thái Lục.“Việc này....”
Mồ hôi lạnh của Trương Thái Lục tuy rằng ở trên trán không ngừng tuôn chảy, trong lời nói lại ngập ngừng, cuối cùng rồi cũng là dập đầu:“Là đức phi nương nương, hoàng hậu nương nương, lão nô không dám nói dối.”Ông ta nói như vậy, tôi ngược lại từ từ gom lại vẽ mặt tươi cười trên khuôn mặt, càng thêm xác định vụ việc này là từ chổ xúi giục của Đỗ Thính Hương mà ra.Trương Thái Lục ở trong cung không phải là người không có địa vị, mà là khắc kỉ phụng công, mấy mươi năm nay trước giờ không tham dự vào đấu tranh của phi tần, có thể ví như sống trên đầu sóng ngọn gió trước sau không ngã, nếu như nói người duy nhất có thể để cho Trương Thái Lục hết mình phục vụ, chỉ có là hoàng quý phi Đỗ Thính Hương. Trương Thái Lục trước lúc nhập cung, đã từng là một vị quan trông coi kho nhỏ của Bát Đại Thương Kinh thành, khi hắn bị vu cáo tham ô sắp trảm thủ, nhờ có phụ thân Đỗ Thính Hương Đỗ Nho Hạc Thời Nhậm Thuận Thiên Phủ Doãn điều tra rõ chân tướng, mới cứu được mạng của ông ta, xữ cho ông ta miễn chức quan hình. Trương Thái Lục sau khi được thi hành quan hình nhập cung làm nội thị, những việc cũ đau xót đã qua đương nhiên không muốn nhắc đến nữa, vì thế không có bao nhiêu người biết giữa ông ta và Đỗ Thính Hương còn có một ngọn nguồn thế này, tôi cũng là lúc có lệnh bổ nhiệm ông ta làm chưởng ấn Trữ Tú Cung, mới điều tra thấu suốt thân thế của ông ta, biết được việc này. Bây giờ ông ta vì để yểm trợ Đỗ Thính Hương, không dám mạo hiểm nói dối hết mức, chỉ về Thân Ý Ung là chủ mưu, càng không dám mạo xưng, Thân Ý Ung và ông ta trước giờ chưa có dây mơ rễ má gì, ông ta sao lại có thể bị cô ấy chi phối?Bàn tính trong lòng tôi tính rất nhanh, nếu việc này là do Đỗ Thính Hương lập kế hoạch, cô ấy rốt cuộc muốn gì đây? Là vì biết được cuộc sống của Tiêu Hoán không còn lâu dài, phải ra sức ngay từ sớm trừ đi tôi làm tốt ngôi vị hoàng hậu? Cô ấy hành động quá mức thế này, lẽ nào không sợ phụ thân tôi chống lại, cục diện không thể sửa chữa sao? Hay là cô ấy từ lâu đã có sự sắp xếp vạn toàn rồi? Hoặc là nói, việc này vốn dĩ là do thái hậu hoặc Tiêu Hoán sắp xếp? Họ đã chờ đợi không được nữa phải đem tôi trừ đi tuyệt hậu?Mồ hôi lạnh chầm chậm ở trên trán của tôi rơi xuống, Đỗ Thính Hương đi nước cờ này quả tình quá bất ngờ, tôi thực sự không thể suy đoán được dụng ý của cô ta. Tôi không sợ cùng cô ấy đánh giáp lá cà, nhưng so tài cùng một đối thủ điên thường đáng sợ hơn so tài cùng một trăm kẽ giảo hoạt, vì bạn đoán không được bước tiếp theo kẽ đó sẽ đi về đâu.Tôi từ từ để hình nhân trong tay xuống, tôi cuối cùng quyết định phải binh hành hiểm chiêu, nếu đã đến nước này, thì chỉ có lấy nguy hiểm đối với nguy hiểm, cùng lắm ngọc hay đá cùng cháy cả.Tôi đứng dậy hướng về Tiểu Sơn gật gật đầu:
“Tiểu Sơn, đi cùng ta.”Nói rồi gót chân không vội, đã vứt lại Trương Thái Lục ra khỏi noãn các, Tiểu Sơn không hiểu đầu đuôi, vội hỏi cùng tôi:“Tiểu thơ, người đoán ra là kẽ khốn nào muốn hãm hại người rồi sao?”Tôi gật đầu cười nhạt lên một tiếng:
“Ừ.”“Hay quá,”
Tiểu Sơn vỗ tay:“Thế thì chúng mình bây giờ phải làm gì đây?”“Đương nhiên là đem nó kéo ra, lột da nó.”
Tôi nắm chặt cây nhuyễn kiếm Dương Liễu Phong ở ngay giữa thắt lưng, đi thẳng đến Vĩnh Thọ Cung. Đúng là trong xương cốt tôi vẫn còn là một kẽ chỉ sợ thiên hạ bất loạn, biết việc tiếp theo phải dùng đến kiếm giải quyết, đã kềm không được nhiệt huyết sôi sùng sục.Bên trong trước điện của Vĩnh Thọ Cung, Đỗ Thính Hương đang nhóm lò gỗ đàn hương khói tím lượn lờ ở lâm tự, tôi rút cây trường kiếm ra một cái soạt chém thẳng xuống, tử đàn án trước mặt cô ta tét thành làm hai.Vị quý phi nhã nhặn từ tốn giọng nói dịu dàng ấm cúng này nhất thời ngây người ra không có chút phản ứng gì, tôi xiết chặt cổ áo cô ấy ấn ngồi lên trên ghế, dùng cây trường kiến lạnh băng kề sát vào cổ của cô ấy, sau đó thoả mãn nhìn vào trong mắt cô ấy dần dần đậy lên một lớp ánh sáng của nước.“Quý phi nương nương, muốn làm hoàng hậu đến thế sao?”
Tôi cười nhạt.“Người.....người nói gì?”
Bị kiếm khí uy bức, Đỗ Thính Hương càng thật đáng thương, nước mắt rơi xuống lã chã.“Sao? Không phải ngươi sắp xếp cho Trương Thái Lục để hình nhân xếp đặt ta vào chổ chết sao?”
Tôi cười nhạt, đè chặt cái cổ của cô ấy, không để cho cái đầu của cô ấy nhúc nhích.“Ngươi....ngươi muốn làm gì?”
Bị tôi bức đến chổ chết, trong mắt Đỗ thính Hương ngược lại lộ ra ánh sáng bất khuất.Tôi cất tiếng cười ha ha:
“Ta muốn làm gì? Ta muốn đem cái cổ xinh đẹp này bẻ gãi, được không?”“Ngươi dám không.”
Đỗ Thính Hương bổng nhiên hét lớn lên:“Nếu như ngươi giết ta, Hoán ca ca sẽ không tha cho ngươi!”“Hoán ca ca, Hoán ca ca, ngươi không cảm thấy ác tâm, ta còn cảm thấy ác tâm đấy.”
Tôi cười nhạt:“Ngày hôm nay ta sẽ để cho ngươi thấy, bộ mặt thật của vị Hoán ca ca này của ngươi, để xem đặt ngươi và giang sơn trước mặt hắn, rốt cuộc hắn sẽ chọn ai!”“Ngươi nói bậy,”
Đỗ Thính Hương bổng nhiên thẳng cổ lên cùng tôi tranh luận:“Hoán ca ca không có vô tình như ngươi nói đâu! Như ngươi người con gái chỉ biết tính toán, vốn không hợp làm vợ của Hoán ca ca, ta chính là muốn làm hoàng hậu đấy, có sao không? Ta quyết không thể để cho ngươi giày vò Hoán ca ca nữa!”“Ha ha, ta không hợp?”
Tôi quả thực cảm thấy tức cười:“Ta cho ngươi biết, Đỗ Thính Hương, ở trong mắt ngươi Hoán ca ca giống như là một bảo bối, nếu như hắn không phải là hoàng đế, ta nhất định nhìn cũng không thèm nhìn, sẽ đem hắn đá cho ngươi.”“Ngươi.....”
Nghe tôi nói như vậy, Đỗ Thính Hương so với tự thân cô ấy bị nhục càng thảm hại hơn, nấc nghẹn nói:“Ngươi....người con gái xấu xa....may mà Hoán ca ca còn.....”Tôi người con gái xấu xa? Câu nói nhận xét này ngược lại với nhận xét của Kiều Nghiên “con người của người tốt thế này” xứng đáng có được tất cả. Tôi ước lượng một hồi, từ lúc tôi xông vào khí thế hung hăng, thời gian cũng không nhiều nữa, liền giơ lên cây trường kiếm, cười nhạt chọc kiếm đến:“Quý phi nương nương, chịu chết đi!”Mũi kiếm của cây nhuyễn kiếm giống như con rắn ngẩng đầu lên, phóng nhanh chụp xuống, hướng thẳng đến yết hầu của Đỗ Thính Hương. Lúc mũi kiếm đang sắp chọc vào yết hầu của Đỗ Thính Hương, có một cánh tay gầy yếu trắng bệch nắm lấy mũi kiếm, cứng rắn chặn lại kiếm thế.Tiêu Hoán đã đến, tôi đã biết hắn sẽ đến.Tôi cười làm nũng nhìn khuôn mặt của hắn vì quá sợ hãi mà thay đổi đến trắng bệch, “vạn tuế gia đến thật kịp thời đấy.”Hắn nhìn về Đỗ Thính Hương đang khóc đến hoa lê dính đầy nước mưa, mục quang trong đồng nhân của hắn loé lên:
“Hoàng hậu làm gì vậy?”“Làm gì à?”
Tôi cười nhẹ:“Người không hỏi xem vị quý phi muội muội này xem cô ấy đã làm gì?”“Hoán ca ca,”
Không đợi cho Tiêu Hoán hỏi, Đỗ Thính Hương đã tranh nói trước:“Thiếp không muốn người con gái này làm hoàng hậu nữa, cô ta vậy mà dám nói: ‘Nếu như người không phải là hoàng đế, cô ấy ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn nữa, Hoán ca ca....’”Trong mắt Tiêu Hoán loé lên một chút kinh ngạc, vẫn là rất nhanh đã quay đầu nhìn tôi:“Hoàng hậu, cho dù Hương nhi đã làm gì, mong nàng có thể nhìn trên bạc diện của ta, không nên truy cứu nữa.”Xem bộ dạng hắn ta như thế này, việc này giống như là không phải họ từ lâu đã có mưu tính trước, mà là do Đỗ Thính Hương nhất thời nghĩa khí, tự mình hành động, như vậy tốt quá rồi.Tôi âm thầm thở nhẹ một hơi, trên mặt vẫn mang theo vẽ tươi cười:“Vạn tuế sao lại nói như vậy, kim diện của vạn tuế, thần thiếp sao lại dám không nhìn? Chỉ là làm náo động cho quý phi thế này, trong lòng thần thiếp thật không thoải mái, e rằng không dễ tan cơn giận dễ thế đâu.”Ở vào lúc thù trong giặc ngoài này, Tiêu Hoán cũng hiểu rõ không thể đắc tội với tôi, trầm ngâm một hồi nói:
“Hoàng hậu chuẩn bị làm thế nào đây?”Tôi búng nhẹ cây Dương Liễu Phong ở trong tay hắn đang cầm:“Dương Liễu Phong đã ra khỏi võ, lại không nhìn thấy máu, thần thiếp e rằng nó không vui. Thần thiếp cũng không cần gì khác, chỉ cần để cho thần thiếp ở trên khuôn mặt quốc sắc thiên hương của quý phi nương nương vạch một đường, tiền trần vãng sự, chúng ta nhất loạt không xét đến nữa, được không?”Nghe tôi nói phải huỷ dung nhan của cô ấy, Đỗ Thính Hương kinh hãi gần như sắp hôn mê ngã xuống, cất tiếng khóc hu hu.Tôi cười nhẹ nhàng, đang chờ đợi câu trả lời của Tiêu Hoán, cảm giác ngay cả người con gái mình yêu quý đều bảo vệ không được, nhất định khó chịu đây. Tôi biết Đỗ Thính Hương đang chờ đợi hắn nói không được, nhưng tôi cũng biết, cô ấy chờ đợi không được, đối với loại người của Tiêu Hoán này mà nói, giang sơn vĩnh viễn quan trọng hơn so với mỹ nhân, điều này từ lâu tôi đã biết.Quả nhiên, hắn chầm chậm mở miệng:
“Hoàng hậu, đường kiếm này, có thể tính vào trên đầu ta được không.”“Hả?”
Hắn nói như vậy, vẫn thật là có chút ngoài dự đoán của tôi, tôi khẽ nhíu lông mày:“Ây da, thần thiếp sao lại dám động thủ với vạn tuế, vạn tuế đây không phải là đang ép thần thiếp thu tay lại sao?”“Quân vô hí ngôn, một kiếm này hoàng hậu từ nay về sau bất cứ lúc nào đều có thể đòi lại. Ta xin hướng về tiên linh Đại Võ Tiêu Thị tuyên thệ, nếu làm trái quy ước này, sau khi ta trăm tuổi sẽ không có đất chôn thân, thấy thế nào?”
Tiêu Hoán nhìn tôi, nhất tự nhất đốn.Sau khi trăm tuổi không đất chôn thân? Đó chính là nói Đại Võ vong quốc tuyệt chủng, đối với một quân vương mà nói, vẫn là lời thề độc không hơn được nữa.Giặc đến đường cùng không việc gì truy nữa, tôi cũng đành phải cười gật đầu:
“Vạn tuế hà tất phải nghiêm túc như vậy, lẽ nào thần thiếp còn dám nghi ngờ lời nói của vạn tuế sao?”Nghe tôi nói như vậy, Tiêu Hoán biết rõ tôi đã tiếp nhận điều kiện của hắn, thở nhẹ một hơi muốn buông mũi kiếm ra. Tôi không đợi hắn buông tay, đã rút nhanh cây kiếm về, cây trường kiếm mang theo một giọt máu, lại ở trên tay hắn vạch lên 2 đường vết thương.Tôi một mặt vẫy khô máu tươi trên lưỡi kiếm, một mặt nhìn Tiêu Hoán cười:
“Thực ra, thần thiếp là có chút sợ đấy, thần thiếp sợ vạn tuế mắc nợ thần thiếp quá nhiều, có trả cũng trả không đủ.”Vừa rời khỏi mũi kiếm, Đỗ Thính Hương đã ngã ngay vào trong lòng của Tiêu Hoán, buông tiếng khóc.Tôi lạnh nhạt liếc cô ấy một cái, cười nói:
“Thính Hương muội muội là người con gái của vạn tuế, vạn tuế phải chăm sóc cô ấy, đừng để cho cô ấy lại xãy ra chuyện gì nữa.”Tiêu Hoán vừa nhẹ nhàng vỗ lên bờ vai run run của cô ấy, vừa cười nhạt nói:
“Hoàng hậu không phải là người con gái của ta sao, ta ngược lại cảm thấy quản lý hoàng hậu càng khó hơn tất cả.”“Vậy sao?”
Tôi đem cây Dương Liễu Phong lần nữa thu về để giữa thắt lưng, cười nói.Bấy giờ ở ngoài cửa Hồng Thanh mang theo một đội ngự tiền thị vệ vội vàng chạy đến, Hồng Thanh trước tiên liếc về tôi một cái, sau đó quỳ một chân ở trước mặt Tiêu Hoán:
“Ti chức thất chức, để cho vạn tuế gia và hai vị nương nương sợ hãi.”Tiếp theo thẳng người nhìn vết máu trên tay Tiêu Hoán, kinh hãi hô lên:“Vạn tuế gia!”“Không gì đáng lo,”
Tiêu Hoán nhìn về Hồng Thanh cười cười, nói tiếp:“Ở đây không có việc gì, Hồng Thanh ngươi bảo vệ hoàng hậu đưa về đi.”Hồng Thanh chấp tay lãnh mệnh, nhìn về tôi, tôi nhìn về hắn gật đầu cười cười, rồi khép nép hướng về Tiêu Hoán hành lễ:
“Thần thiếp cáo từ.”Tiêu Hoán cười gật đầu:
“Hoàng hậu bảo trọng.”Tôi cười, đầu cũng không quay lại đi luôn.Đưa tôi ra khỏi Vĩnh Thọ Cung, Hồng Thanh thở ra một hơi, tránh khỏi đám đông ở phía sau, nói với tôi:“Hoàng Hậu nương nương, người cùng vạn tuế gia đối đầu gay gắt như thế, có cần thiết như vậy không?”“Đúng vậy, phải như thế.”
Tôi cười, ấn ấn cán kiếm Dương Liễu Phong ở giữa thắt lưng:“Hồng Thanh, thế ngươi cho rằng, nếu như ta nói với vạn tuế gia ta yêu hắn, mong hắn đối với ta tốt một chút, quan hệ giữa chúng tôi sẽ tốt lên chăng?”“Hả?”
Hồng Thanh giật mình, có lẽ là trước giờ chưa nghe có người con gái nào nói ra lời lẽ can đảm như thế này, có hơi đỏ mặt, lắp bắp nói:“Việc này....có lẽ....”“Nếu như nói lên lời nói thật có tác dụng, ta sẽ nói.”
Tôi cười hơi thở nhẹ ra:“Đáng tiếc không có chổ dùng, điều này đối với hắn mà nói, cũng là vô dụng. Cho nên, ta chỉ đành phải cùng hắn đối đầu.”“Hử?”
Hồng Thanh có chút lúng túng rờ rờ cằm:“Chưa nói, làm sao biết?”“Nói rồi, ta đã nói rồi.”
Đi đến trước cửa Trữ Tú Cung, tôi dừng lại bước chân, nhìn về hai cây hoè ở trong vườn rậm rạp tốt tươi, mơ màng nhìn thấy viễn sơn Giang Nam xanh biếc.Tôi ở trước cửa quay người lại, nhìn về Hồng Thanh cười cười:
“Ta đến nơi rồi, hôm nay không chuẩn bị rượu và trái cây, sẽ không mời ngươi vào đâu.”“Vâng, ti chức cáo từ.”
Hồng Thanh hiểu ý hành lễ.Tôi gật đầu, quay người đi vào trong viện, ánh sáng mặt trời sau buổi trưa vô tư chiếu trên mặt tôi, êm dịu như cùng người thanh niên đó mĩm cười rực rỡ.Người thanh niên đó tôi nói với hắn tôi yêu hắn, người thanh niên đó nói với tôi xin lỗi ta không thể yêu nàng, người thanh niên đó trong mưa gió ở tại Giang Nam cầm lên bàn tay tôi, người thanh niên đó bị trường kiếm của tôi đâm thủng ngực, người thanh niên đó sau cùng trở thành chồng của tôi.Trong nháy mắt việc cũ đã qua quay lại tới tấp vỗ vào trong lòng, quang cảnh hổn loạn như con bướm đủ màu rơi rụng.Có lúc tôi đã từng nghĩ đến, tại sao tất cả phải là hắn?Về sau tôi hiểu, cách nghĩ thế này thật là tức cười, vì sự thực vẫn là sự thực, chúng nó đã xãy ra rồi, tiếp theo sẽ trở thành vĩnh hằng.Cho dù bạn có muốn hay không muốn, nó vĩnh viễn sẽ đợi ở đấy, chế giễu ngươi một con người bình thường trong cõi hồng trần này nhỏ bé như một hạt cải, để bộ mặt ở bên ngoài hết mức. 

Đêm khuya

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

        

Tình hình vẫn như cũ chưa thấy chuyển biến, cả mùa hè như chưa vượt qua được phân nữa, Thân Ý Ung trước lúc vãn thiện ngày hôm nay phái người đến mời tôi đến Dực Khôn Cung dự yến.
Tôi mĩm cười nghiền ngẫm biểu lộ tình cảm cung kính trên mặt người cung nữ của cô ấy phái đến, nghĩ đây có lẽ là một hồng môn yến.
Binh đến có tướng chặn, thuỷ đến có đất rộng, tôi dặn dò Tiểu Sơn tối nay không đến ngự thiện phòng gọi thiện, liền mang theo Kiều Nghiên đi.
Dực Khôn Cung giơ chân lên là đã đến, đi vào tiền điện cao và rộng, Thân Ý Ung từ sớm đã bố trí một bàn giai hào, nhìn thấy tôi vừa vào cửa, vội vàng đi đến đón:
“Thần thiếp tham kiến Hoàng Hậu nương nương.”
Tôi vội vàng đỡ cô ấy dậy:
“Tỉ tỉ làm gì vậy, giữa tỉ muội chúng ta còn phải xem như người ngoài sao, huống hồ ở đây lại không có người ngoài.”
Thân Ý Ung mĩm cười đứng lên:
“Cho dù Hoàng Hậu nương nương và thần thiếp thân cận nhau, đây là lễ thức trên dưới, cũng không thể không giữ. Nương nương dù sao vẫn là nương nương.”
Tôi cũng cười nói tiếp theo:
“Tỉ tỉ quá cẩn thận, theo tình cảm chị và tôi, còn nhắc đến chi những điều này làm gì.”
Thân Ý Ung tiếp tục nói:
“Thực tình từ lâu thần thiếp đã muốn mời Hoàng Hậu nương nương đến nói chuyện, một là bái tạ nương nương tặng sách, hai là cũng ngưỡng mộ nghi đức của nương nương, mong có thể cùng nương nương kể lại tâm sự.”
Tôi cùng cô ấy khách sáo, hai người chúng tôi đã vào chổ ngồi.
Thân Ý Ung chỉ mời tôi, ba vị tài nhân trong Dực Khôn Cung tự nhiên cũng đến.
Bàn tiệc bắt đầu, Thân Ý Ung và ba vị tài nhân luân phiên hướng về tôi kính rượu. Khi chuyển đến Võ tài nhân, cô ấy trước tiên là ngẩng đầu liếc nhanh tôi một cái, sau đó rất nhanh cúi đầu đưa ly rượu đến:
“Hoàng Hậu nương nương mời.”
“Ồ! Võ tài nhân mấy ngày nay vẫn khoẻ chứ? May y phục mới rồi sao?”
Tôi cười nhạt hỏi cô ấy.
“Không dám, không dám, thần thiếp không dám.”
Cho rằng tôi lại muốn chỉnh lý cô ta, Võ tài nhân vội vàng lắc đầu.
“Không dám cái gì, không dám may y phục mới hả?”
Tôi cười.
“Ơ?”
Võ tài nhân ngây người ra.
Đùa thì cũng đùa đủ rồi, tôi cười cười đi đến đón ly rượu trong tay cô ấy.
“Nương nương, không thể uống.”
Kiều Nghiên đứng ở phía sau tôi bổng nhiên xoải tay giật lấy ly rượu, giơ lên trước mắt nhìn nhìn rồi nói:
“Có độc.”
“Hả? Kiều Nghiên biết cách phân biệt độc sao?”
Tôi có chút bất ngờ hỏi.
“Bẩm nương nương, lúc nhỏ tôi có học cùng cha chút bí quyết hành tẩu giang hồ.”
Nói rồi cô ấy đem ly rượu cho tôi xem:
“Trên mặt rượu này hiện ánh lân tinh, nhìn qua là biết có độc.”
Góc nhìn hơi thay đổi một chút, quả nhiên đã có thể nhìn thấy được trên mặt rượu trong suốt phản xạ ra ánh lân tinh đạm lam. Tôi gật gật đầu:
“Hoá ra đơn giản thế này.”
Bên kia người Võ tài nhân đã quỳ xuống một cái ùm:
“Nương nương, không phải tôi hạ độc....không phải tôi hạ độc....tôi không dám, nương nương....”
Vì kinh hãi, trong tiếng nói có mang theo tiếng khóc.
“To gan! Ngày hôm đó Hoàng Hậu nương nương chỉ là hơi phạt cảnh cáo ngươi một chút, vậy mà ngươi bỏ độc gia hại nương nương, thật là lòng như rắn rết.”
Thân Ý Ung xưa nay khoan dung rộng lượng đột nhiên vỗ bàn đứng dậy, vẽ mặt giận dữ, nhìn về phía tôi nói:
“Nương nương, hôm trước sau khi người ở ngự hoa viên phạt cảnh cáo Võ tài nhân, quay trở về cô ấy đã khóc kể với tôi, nói cái gì nương nương lòng dạ hẹp hòi, nhai xử tất báo. Tôi lúc đó đã xử phạt cô ấy rồi, vì không muốn để cho nương nương vì việc nhỏ này hao phí tinh thần, đã không có nói với nương nương, nào ngờ cô ấy ngày hôm nay lại dám gia hại nương nương, thật là không biết điều!”
Thân Ý Ung lòng đầy căm phẩn nói, tôi lại nghe rõ ý thật của cô ấy, cô ta biết Võ tài nhân đắc tội với tôi, có lẽ là cũng đoán được tôi đã rõ ở phía sau tất cả là do cô ta đang ngầm giở trò, vì để bày tỏ cô ấy còn muốn cùng tôi chung sống hoà bình, cô ta đã đem người Võ tài nhân này đẩy ra làm người thế tội, một là để tôi tan cơn giận, hai là để bỏ xe giữ tướng, để tôi không cần phải đuổi đánh đến cùng, được người tha để mà tha người.
Đây là ý của cô ta, hay là ý của cha cô ấy? Tôi nghe nói cha cô ấy khoảng thời gian gần đây thái độ khác hẳn hơn trước nhiều, rất thân cận đi cùng phụ thân tôi.
Tôi thầm thở nhẹ một hơi:
“Thế thì tỉ tỉ nói xem, cần phải xử lý người Võ tài nhân này như thế nào?”
“Đương nhiên là bẩm rõ sự thật cho thái hậu nương nương biết, tặng cô ấy tam xích bạch linh, gia hại nương nương, đương nhiên là ‘tội chết’!”
Lời nói của Thân Ý Ung kiên quyết dứt khoát.
Võ tài nhân tê liệt ngồi ở một bên sợ đến ngây người vừa nghe nói đến hai chữ “tội chết”, liền nói lớn lên:
“Đức phi nương nương, người lòng dạ quá tàn nhẫn, hôm đó....hôm đó....hôm đó người nói với tôi như thế nào....”
Vừa nói vừa khóc hu hu, rồi cũng nói không ra lời nữa.
Tôi vỗ lên mặt bàn nhìn vào Võ tài nhân đang ngồi ở trên đất khóc đến co giật, lông mày đậm đà mượt mà run rẫy run run, ngẩng đầu nói:
“Tỉ tỉ, Võ tài nhân tuy rằng đáng ghét, nhưng suy cho cùng tôi cũng không việc gì, nếu không thì tỉ tỉ phải bỏ sức ra cho tôi một cái thể diện, sự việc hạ độc này, thì không thể phơi bày ra được. Người Võ tài nhân này, hôm khác tôi sẽ nói cùng mẫu hậu tôi không thích cô ấy, đem cô ta biếm nhập lãnh cung là được rồi, tỉ tỉ thấy thế nào?”
“Nương nương trạch tâm nhân hậu, càng làm cho những kẽ tiểu nhân bỉ ổi này đáng xấu hổ.”
Thân Ý Ung biết tôi đã đồng ý cùng cô ấy tiếp tục chung sống hoà bình, thở nhẹ một hơi, cô ấy có lẽ cũng không muốn giết người, biểu hiện trên mặt nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Trãi qua lần giày vò này, nhìn thấy mỹ tửu giai hào khắp bàn, tôi cũng không còn hứng thú nữa, đang muốn rời chổ quay trở về cung. Bên ngoài có một tiểu thái giám bổng nhiên xông vào, chạy thẳng vào trong điện hét lớn:
“Không hay rồi, không hay rồi, vạn tuế gia không hay rồi....”
Tôi chấn chỉnh lại phiền muộn, quát hắn:
“Cái gì mà không hay, câu nói không hay này cũng có thể tuỳ tiện nói được sao?”
Tiểu thái giám đó vội đến ngay cả lễ cũng không biết làm, đã đứng ở cửa điện tiếp tục hét lớn, hơi thở phì phì:
“Thật....thật....không hay rồi, Dưỡng Tâm Điện..., Dưỡng Tâm Điện có người nhìn thấy vạn tuế gia thổ huyết ngã hôn mê rồi....nguy rồi....”
“Cái gì?”
Tôi đứng phốc dậy, quay đầu nhìn thấy Thân Ý Ung cũng là một bộ mặt kinh hoàng, tôi và cô ấy nhìn nhau một cái, đồng thời tranh nhau chạy ra cửa phòng, khỏi phải nói hắn là chồng của hai chúng tôi, nếu như Tiêu Hoán xãy ra chuyện gì, ai cũng không biết được ngày mai đế quốc này sẽ ra sao.

Tin này xem ra là đã lan truyền rất nhanh, khoảng thời gian này vừa có tai biến vừa có đánh trận, vốn đã ầm ĩ đến lòng người lo sợ không yên, bây giờ lại xãy ra sự việc này, đám thái giám cung nữ càng thêm chạy loạn khắp nơi, vừa có tiếng kêu thái y viện ngược về phía huyền vũ môn, vừa có tiếng hét xong rồi xong rồi phải về nhà thôi.
Tôi đi đến trên con đường có mái che, đã nhìn thấy đến một đám người đang kinh sợ gọi nhau chạy qua chạy lại.
Không có thời gian quản chuyện khác, tôi đứng ở trong con đường có mái che hét lớn lên:
“Tất cả chạy đi đâu? Trời còn chưa sập mà!”
Nhìn thấy là tôi, họ dần dần bình tĩnh lại, thì thầm nói nhỏ với nhau:
“Hoàng Hậu nương nương, Hoàng Hậu nương nương.”
“Tất cả quay về chổ cho ta, còn chạy loạn lên nữa, bắt lấy đánh 20 trượng.”
Tôi nghiêm giọng nói.
“Nghe Hoàng Hậu nương nương sai bảo, tất cả quay về đi.”
Ở cuối con đường có mái che Hồng Thanh đang dẫn theo một đội ngự tiền thị vệ, người còn chưa đến nơi đã có tiếng hét.
Nhìn thấy đến ngự tiền thị vệ mang đao, những người đó vội vàng ôm đầu chạy về đường cũ.
Tôi đợi Hồng Thanh đi đến, hỏi hắn:
“Việc gì vậy?”
Hồng Thanh lắc lắc đầu:
“Tôi cũng vừa nghe nói vạn tuế gia xãy ra chuyện, mới từ nhà chạy đến.”
Hắn nhìn lướt một cái về Thân Ý Ung ở phía sau tôi:
“Đức phi nương nương cũng ở đây, hai vị nương nương không cần phải sợ, đi cùng tôi.”
Đến Dưỡng Tâm Điện, càng thêm một sự hổn loạn, trong sân chen chút các lão thái y nhiều chuyện của thái y viện, phần đông đều áo mũ không chỉnh tề, xem ra vừa bị người trong nhà kéo đến. Hồng Thanh thẳng đường tách người ra dẫn tôi chen vào, vào đến trong điện, đã nhìn thấy Thạch Nham khuôn mặt dũng mãnh cầm đao đứng ở ngay cửa Đông Noãn Các, cánh cửa của Đông Noãn Các đóng chặt, nhìn không rõ tình hình bên trong.
Tôi chen đến gần nhìn thấy trên ống tay áo thị vệ phục của Thạch Nham đều có chút vết máu thâm đen, tim đập liên hồi, lẽ nào Tiêu Hoán thật đã xãy ra chuyện rồi?
Đang suy nghĩ, cánh cửa Đông Noãn Các kêu lên một tiếng két, thái y viện chính Lệ Minh Cổ đang xách thùng thuốc nét mặt màu xám lông mày căng thẳng đang đi ra. Ngay cả Lệ Minh cổ cũng đã đến, xem ra lần này quả thực có chút khẩn cấp đây.
Lệ Minh Cổ có lẽ là quan viên của bổn triều nhàn tản nhất, tuy rằng đang dẫn dắt thái y viện y chính của Chính Tây Phẩm, nhưng trước giờ chưa nhìn thấy ông ấy ở thái y viện trực một ngày, ngày ngày xuất quỉ nhập thần, có một nữa thời gian vẫn là ngao du giang hồ, bây giờ ngay cả ông ta đều đã quay về, xem ra tình hình của Tiêu Hoán thật có chút bất ổn.
Tôi đi đến đón, chặn ngay đường đi của ông ta:
“Lệ tiên sinh.”
Lê Minh Cổ trước lúc tôi nhập cung có quen biết tôi, hiện tại đang cười chào nhau:
“Tiểu cô nương, ngươi cũng đến sao?”
Tôi ho nhẹ một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn thấy không có ai chú ý đến chúng tôi, kéo ông ấy đến nơi yên tĩnh của góc điện:
“Lệ tiên sinh, Tiêu..., vạn tuế rốt cuộc thế nào rồi?”
“Hả? Câu nói này ngày hôm nay ta đã bị người hỏi nhiều rồi, ngươi muốn ta trả lời thế nào đây?”
Lệ Minh Cổ cười một cách nhàn nhã, đang nhón ba cọng râu xinh ở dưới cằm.
“Lệ tiên sinh!”
Bây giờ đã là lúc nào, còn nói nhấn, tôi thật tức cho ông ta không nói tiếp.
“Được, được, ta nói,”
Đang nói như thế, Lệ Minh Cổ vẫn như cũ lắc lắc cái đầu từ tốn:
“Tiểu cô nương, ngươi vội vàng hỏi thăm ta tình hình thế này, là sợ ngươi hoàng hậu này chưa làm được mấy ngày đã thành thái hậu đúng không?”
“Có muốn nói không?”
Đối với loại người này của ông ta, quả nhiên không thể nói tử tế được, tôi làm tư thế muốn bỏ đi.
“Ngươi thật là muốn nghe ?”
Lệ Minh Cổ bổng nhiên kéo lấy tôi, trên mặt có chút biểu cảm nghiêm túc.
Tôi gật gật đầu.
“Được, lấy phần giao tình của chúng ta trước kia, ta cho ngươi biết, việc này có lẽ là ngoài Thái Hậu ra, người khác có lẽ là không ai biết.”
Lệ Minh Cổ đang nói lại thở dài, hạ thấp giọng nói:
“Bệnh của tiểu tử này rất phiền phức.”
Tôi biết “tiểu tử này” trong miệng của ông ấy nói chính là Tiêu Hoán, liền chăm chú lắng nghe.
“Thái y viện đối ngoại đều nói tiểu tử này thân có hàn bịnh, thực ra nếu như quả thực là hàn bịnh còn dễ nói, chú ý điều dưỡng một chút thì không có vấn đề gì, nhưng cái mang trong người của hắn là hàn độc.”
Lệ Minh Cổ lại nhẩn nhơ thở một hơi:
“Thiên hạ kỳ độc băng tuyết tình kiếp chí hàn, từ trong thai mẹ mang ra ngoài, nều như tiểu tử này không phải học võ từ nhỏ, cộng thêm sự chăm sóc của ta, e rằng đã sống không qua tuổi 15.”
Vừa nói vừa liên tục lắc đầu, hơi tức giận:
“Tiểu từ này quả thực là quá loạn rồi! Thể chất hắn vốn yếu hơn người thường, thời gian trước cùng người đại động can qua tổn thương nội tức, cũng không mau gọi ta về! Tự mình kê khai chút thuốc để đối phó! Còn động một chút đã buông lỏng mấy ngày mấy đêm không nhắm mắt một chút! Ngày nay hay rồi đấy! Làm thành thế này có vui không? Ta lại phải ngồi ở trong cung nhìn hắn, một hai tháng nữa làm sao đi được đây! Hừ!”
Có lẽ là nghĩ đến phải lưu lại ở trong cung buồn chán, không thể ra ngoài tiêu dao, tức đến sợi râu giật giật.
Tôi lập tức lên tiếng, không thể không nói ra chút lời nói giảng giải:
“Khoảng thời gian này quá nhiều sự việc, nội ngoại giao khốn, hắn có muốn nghĩ cũng nghĩ không được.”
Lệ Minh Cổ “hừ” lên một tiếng, vuốt vuốt râu không nói tiếp, hoả khí có lẽ là đã tan đi một chút.
Ông ấy bổng nhiên nhón râu cười, vỗ vỗ lên vai tôi:
“Tiểu cô nương, nếu như ngươi thật muốn làm thái hậu, e rằng phải mau sinh cho tiểu tử này một đứa con trai.
Tôi ngây người ra, cười cười:
“Đây là ý gì?”
“Là lời nói thật.”
Lệ Minh Cổ nói:
“Tiểu tử này cứ thế này, e rằng sống không được mấy năm nữa, ngươi không mau sinh, thái hậu này là hướng về đâu?”
Đang nói chuyện, cánh cửa của Đông Noãn Các lại mở ra một tiếng két, Đỗ Thính Hương đi ra, nhìn dưới ánh đuốc hai mắt cô ấy phù đỏ, giống như là đã khóc, hạ thấp giọng nói với Thạch Nham:
“Hoán ca ca nói quá ồn, cho phép số người này đi hết.”
Thạch Nham lập tức nghiêm giọng nói với số người bên ngoài:
“Vạn tuế gia khẩu dụ, hôm nay mọi người về đi.”
Thạch Nham tướng người cao to, giọng nói cũng không nhỏ, sau một tiếng hét ngắn này, người tản đi về đường cũ không ít, tôi nhìn lướt qua một cái, thấy Thân Ý Ung và không ít hậu phi y như cũ ở trên bậc thềm ngoài điện, còn chưa muốn rời đi.
Bây giờ chính là lúc các vị hậu phi biểu hiện cửa ải tình yêu của mình đối với người chồng hoàng đế, có phải chăng tôi cũng nên học theo tiếp tục giữ ở đây?
Có điều tuy rằng hiện tại là đầu mùa hè, hạt sương trong đêm cũng là rất nặng, lẽ nào tôi thật muốn ngu ngốc học theo những người con gái đó ngồi cả buổi tối ở dưới bậc thềm sao?
Còn chưa quyết định được, Lệ Minh Cổ đã nắm lấy cánh tay tôi:
“Tiểu cô nương, ngươi đã đến rồi, sao không đi vào thăm tiểu tử đó?”
Nói rồi kéo cánh cửa Đông Noãn Các ra, một cái hất tay đã đẩy tôi vào bên trong.
“Không cần, Lệ tiên sinh, không nghe tuyên...”
Câu nói của tôi còn chưa dứt, cả người tôi đã bị đẩy vào trong.
Cánh cửa ở phía sau lưng đóng lại nhanh chóng, cái lão đại thúc này! Tôi đảo đảo tròng mắt, đành phải chỉnh lại dung mạo có chút rối loạn xác xơ, đang thăm dò đi vào bên trong một bước.
Trong noãn các không có ai khác, rất yên tĩnh, ánh nến có chút u tối, chiếu đến bên màn trướng bóng tối lố nhố, trong không trung có mùi thảo dược đậm đặc.
Tôi đợi một hồi, vẫn không nghe đến giọng nói nào khác, liền chầm chậm đi vào bên trong.
Chuyển qua khung cửa phòng trong, đã có thể nhìn thấy chiếc giường đang treo màn trướng màu lam, không như với sự xa hoa của hậu điện tẩm cung, chiếc giường ngủ này của Tiêu Hoán thường dùng mộc mạc ở ngoài chổ dự đoán.
“Hương nhi?”
Tiêu Hoán ở trên giường bổng nhiên cất tiếng nói, giọng nói rất khẽ:
“Không phải là đã nói nàng cũng không cần lưu lại ở đây …, về cung nghĩ ngơi đi.”
Tôi dừng lại bước chân, sau đó đi vào trong phòng, chuyển đến trước giường trước tiên hành lễ:
“Vạn tuế, là thiếp.”
Đối diện một sự im lặng, ngăn cách một hồi, Tiêu Hoán mới ho nhẹ cười cười:
“Hoá ra là hoàng hậu..., miễn lễ.”
Tôi tạ ơn rồi đứng dậy, bấy giờ mới nhìn thấy Tiêu Hoán đang dùng tay chống nữa người ngồi dậy, sắc mặt nhợt nhạt ghê người, mái tóc dài có chút rối loạn xác xơ rải ở lông mày, lộ ra trên vạt áo màu trắng bên trong bị nhăn, còn có chút vết máu loang lổ.
Bộ dáng hắn thế này, quả là có chút nhếch nhát, tôi chỉ nhìn một chút, rồi đem ánh mắt dời đi.
Có lẽ là cũng cảm thấy khó xữ, Tiêu Hoán đem thân hình dựa vào thành giường, cười cười:
“Hoàng hậu sao lại vào đây?”
“Không phải tôi tự mình vào đây, là Lệ tiên sinh đẩy tôi vào....”
Tôi buột miệng giải thích, bổng nhiên có chút xót xa, tôi đang vội cùng hắn giải thích cái gì?
May mà Tiêu Hoán cũng không có nhận ra, cười nói:
“Là như vậy.”
Sau khi nói xong câu nói này, sự trầm lắng léo dài, ngọn nến mờ nhạt đầu giường đang bốc cháy lách tách lách tách, nhảy lên hai cái.
Ghê gớm thay bầu không khí nặng trĩu, tôi chờ đợi, rồi mở miệng nói trước:
“Sao vậy..., vạn tuế sao không cẩn thận thân thể, để trở thành như thế này vậy?”
“Việc này,”
Hắn ngẩng người một hồi lâu, rồi cười nói:
“Không có việc gì cả, chỉ là vừa đúng lúc một tiểu thái giám gặp phải sợ quá, kêu thét lên đã chạy đi, ta kêu không được hắn..., kết quả đã kinh động nhiều người thế này.”
Tôi không suy nghĩ lên tiếng nói:
“Nói như vậy, nếu không bị người nhìn thấy, sự việc này đã bị giấu diếm rồi đúng không?”
Hắn lại ngẩng người một hồi, rồi cười cười:
“Gần đây quá nhiều việc, không cần thiết có thêm phiền phức nữa.”
Tôi cười, trong ngữ khí vô tình mang theo chúc châm biếm:
“Vạn tuế thật là tâm hệ thiên hạ, cúc cung tận tuỵ.”
Hắn cười cười, ngẩng mặt lên nhìn tôi:
“Có hoàng đế nào không vì dân cúc cung tận tuỵ không? Đây là bổn phận, hoàng hậu quá khen.”
Nơi sâu thẫm trong đôi mắt đen quá mức của hắn vẫn là một sự lạnh buốt, nhìn người rất không dễ chịu.
Tôi tránh khỏi ánh mắt của hắn, bổng nhiên cảm thấy có chút không kìm được, nghĩ cũng không nghĩ đến, mở miệng nói:
“Dù thế nào Lệ tiên sinh đã nói rồi, người sống không còn được mấy năm, từ ngày hôm nay trở đi, không cần cho tôi uống thuốc ngừa thai nữa, tôi muốn trước lúc người chết sinh cho người một đứa con trai.”
Ánh mắt của hắn lại dời đến trên khuôn mặt tôi lần nữa, tỏ ra bất ngờ, lại là một sự yên ắng, ở dưới vũng nước sâu, nhìn không thấy điều thắc mắc nào.
Hắn cứ dùng ánh mắt như thế chăm chú nhìn về tôi bất động, lúc tôi cho rằng hắn sẽ nói “ta làm sao biết được đó có phải là con trai của ta”, hắn lại nhẹ nhàng cười lên:
“Được, ta cũng muốn có thể nhìn thấy con trai của ta.”
“Nhất ngôn đã định.”
Tôi vội vàng nói.
“Ừ....nhất ngôn đã định.”
Hắn ho nhẹ, cười cười, có lẽ là có chút mệt rồi, nhắm mắt lại dựa đầu vào thành giường.
Trong sân cũng rất yên tĩnh, bốn bề chỉ còn thừa lại tiếng thở có chút mất trật tự của hắn. Tôi nhìn nhìn dưới ánh nến, khuôn mặt của hắn giống như là càng thêm trắng bệch, đem đầu quay về phía ngoài cửa sổ.
Hai người không có gì để nói như vậy, cho dù có ngồi cùng nhau, lời nói nói ra, cũng chỉ là làm tổn thương cho nhau.
Cảm giác giống như là xa cách rất lâu, hắn cuối cùng cũng mở miệng:
“Hoàng hậu có thể lui được rồi.”
Tôi gật đầu đứng dậy, tạ lễ quay người đi về phía bên ngoài.
“Đi về ăn chút gì, không nên để bụng không đi ngủ, để tránh ban đêm phải thức dậy.”
Đợi tôi đi được hai bước hắn bổng nhiên nói ở phía sau tôi.
“Người làm sao biết tôi chưa ăn tối?”
Tôi quay đầu có chút ngạc nhiên.
“Sắc mặt không tốt..., ta cũng hiểu chút y thuật.”
Hắn giống như là đang cười.
“Ừ, nhớ rồi.”
Tôi lại gật gật đầu, cười cười, thấy hắn không nói gì nữa, liền đi ra.

Đỗ Thính Hương đợi ở ngoài cửa, nhìn tôi cười cười, tôi cũng nhìn về cô ấy cười cười, xuyên qua chính điện đi đến dưới bậc thềm, phi tần chờ đợi ở đây trước kia có lẽ là đã bị Thạch Nham đuổi đi rồi, cả một sân vườn trống trơn, tôi ngẩng đầu nhìn ánh trăng non cong cong vừa lên đến giữa bầu trời, nghe đến trong góc vườn tiếng kêu sầu của côn trùng mùa hè, bổng nhiên nghĩ đến, tại sao tôi lại có thể gã cho một người như thế này?

Đúng sai

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014


Tôi không đi đến chổ phụ thân hỏi thăm Tẩy Huyết rốt cuộc là vì sao chết, hung thủ là ai đã biết rồi, có hỏi thêm gì nữa cũng không có tác dụng.
Hơn nữa sau cái đêm sống cùng Tiêu Hoán không lâu, điện báo về nạn lụt của Giang Hoài không ngừng chuyển đến kinh đô, tại thời điểm lòng người không yên, ai cũng không chú ý đến đàm luận chuyện gì khác.
Giang Hoài là kho lương của đế quốc, xưa kia ngoài đồng, ruộng tốt màu mở, nay đã biến thành mênh mông biển nước, kể số ngàn vạn dân bị nạn lang thang cơ nhỡ, nếu như không mau bố trí ổn thoả, rất có thể sẽ xuất hiện việc xấu của dân lang thang khởi nghĩa.
Vì thế, nội các và lục bộ mỗi ngày đều rối giống như nồi cháo, khoái mã truyền đưa tin tức tình hình bị nạn mới nhất luôn luôn ở trên đường Chu Tước bên ngoài cửa đại môn qua lại như thoi đưa, lúc đêm khuya, ở hậu cung vẫn có thể nghe đến tiếng vó ngựa nặng nề.
Tại hoạ không đơn hành, Giang Hoài tai hoạ không lâu, khu vực Trường Bạch Sơn bộ lạc Nữ Chân từ lâu đã rắp mưu thoát ly khống chế của đế quốc, thấy đúng thời cơ vùng đứng lên, không ra khỏi nữa tháng đã đem chiến tranh đốt đến Sơn Hải Quan.
Kể ra đế quốc 10 năm nay giống như một đầm nước tù đọng yên ổn, trước giờ chưa gặp phải tình trạng thù trong giặc ngoài thế này, vì để kịp thời xữ lý tình hình bị nạn, và tình hình chiến đấu khẩn cấp, phụ thân tôi ngày đêm ở tại trong phòng làm việc của nội các, người nhìn thấy qua ông ta đều nói Thủ phụ đại nhân trong số ngày sống còn này, bổng nhiên già lão rất nhiều.
Lúc đang hổn loạn, Tiêu Hoán trước giờ ẩn giấu tài năng, lại ở lúc này bày ra mánh lới thế như vũ bão, hắn liên tiếp hạ mấy đạo chỉ dụ quá sức tưởng tượng, đem chủ soái Sơn Hải Quan do lão tướng đức cao vọng trọng Trần Vĩ đổi cho tổng binh Phúc Châu Thích Thừa Lượng, vốn có tiếng huấn luyện binh kỳ lạ, bải miễn nhiệm vụ hiện tại của Hộ Bộ Thượng Thư Nhậm Kiên, phá lệ đề bạt biên tu Chu Lâm Viện Trương Chúc Đoan làm Hộ Bộ Hữu Thị Lang, chủ trì thủ tục cứu tế Giang Hoài.
Trong việc riêng các quan chức bình luận khác nhau đối với hành động của Hoàng đế trẻ tuổi, tôi lại thầm lo, cho dù lần này Thích Thừa Lượng và Trương Chúc Đoan do Tiêu Hoán đề bạt có phải là bề tôi có tài hay không, hai người này đều là được phụ thân tôi coi trọng, Trương Chúc Đoan lại là môn sinh của phụ thân tôi, ở vào lúc có nhiều thế lực đã kích phụ thân tôi thế này, có nhiều thời cơ gây dựng vây cánh bản thân, ông ấy lại có thể trọng dụng nhân tài không nệ cách nào, chỉ dựa vào tấm lòng và khí phách, đã đủ để làm cho người đánh trống ngực. Huống hồ ông ta ở vào trong sự tình này đối với các quan viên trong triều biểu hiện ra năng lực quen thuộc và chính chắn của tí tính kinh nhân, tin rằng không chỉ là tôi, quan viên trong triều cũng điều chú ý.
Có điều, bất kể tiền triều gió cuốn mây dồn như thế nào, hậu cung vẫn duy trì tương đối yên ổn, hơn nữa do Tiêu Hoán thường xử lý chính vụ thâu đêm suốt sáng, tôi không cần phải tuân thủ quy cũ vào ngày mười đi đến Dưỡng Tâm Điện hầu tẩm, cả ngày nhàn rỗi không có việc làm, liền cùng Tiểu Sơn Hồng Thanh đổ bài cữu độ nhật.
Hồng Thanh là một người rất có hứng, biết đủ loại trò suy bài cữu, chơi súc sắc, đánh đố, uống rượu v.v…, đều biết, tôi và Tiểu sơn ngày ngày cùng hắn luyện tập tay nghề.
“Sau khi từ chổ tôi đây xuất sư, lưu lạc giang hồ tuyệt đối không có vấn đề gì.”
Ở trên bàn chơi bài, hắn tự khen một cách vênh vang.
“Xì, cũng chỉ là có thể ở đây lừa dối chúng tôi thôi?”
Tôi vừa bày tỏ không thèm, vừa cẩn thận đem bài phát đến lần này cẩn thận lật lên, vận may, lại là một nhân bài, có thể lật bài.
“Có phải là hồ nhân, lập tức sẽ biết.”
Hồng Thanh đem thẻ tiền trong tay toàn bộ đẩy ra hết:
“Tôi cược thiên môn.”
Thiên môn là bản thân hắn, tôi là nhà cái, Tiểu Sơn từ lâu đã thua sạch thẻ tiền chạy đến bên tôi xem bài.
Hắn đối với bản thân sao lại có niềm tin vậy? Lẽ nào trong tay hắn cũng là cao nhân bài?
Tôi không tin, bài đã ra tương đối nhiều rồi, lại ra bài lớn hơn nữa không thể có được.
“Hì hì,”
Tôi cười lên hai tiếng, cũng đem toàn bộ thẻ tiền đẩy ra hết:
“Ta cược nhà cái.”
“Hay! Hay!”
Tiểu Sơn ở bên cạnh gào thét:
“Cược hết ăn chắc hắn, cái tên Hồng Thanh chỉ biết lừa người, bài của hắn nhất định rất nhỏ cố làm điều huyền hoặc.”
Hồng Thanh cười từ từ:
“Có muốn xem bài không?”
Tôi bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình, việc đến như vậy cũng không nên nuốt lời:
“Xem.”
Hắn cười hì hì mở bài ra:
“Thiên bài đây.”
Tôi và Tiểu Sơn phát ra hai tiếng kêu thảm thương.
“Xuất hư chiêu tất nhiên không thể thiếu, nhưng có khi cũng phải có một hai lần là thật, nếu không thì sẽ không có cuộc sống tạm bợ được.”
Hồng Thanh đem toàn bộ thẻ tiền kéo về phía hắn, bình vào chí đắc ý mãn.
Tôi thua đến cắn răng nghiến lợi, nhìn thật không vừa mắt.
“Chơi tiếp, chơi tiếp.”
Tôi đem vòng ngọc Dương Chi trên tay tháo xuống:
“Ta cược cái này.”
“Như vậy không được, người khác sẽ nói tôi ức hiếp hai người nữ đời đời lưu truyền.”
Bộ mặt Hồng Thanh cười lưu manh.
“Không hay cái mông, ta nhất định phải đem ngươi giết cho thất bại thảm hại.”
Tôi cuốn ống tay áo lên, vẫy vẫy tay:
“Tiểu Sơn phát bài.”
Đang chuẩn bị cho một trận nữa sát khí đằng đằng, tiểu cung nữ bên cạnh Kiều Nghiên bê một đĩa dưa hấu ướp lạnh đi đến, để ở trên bàn chơi bài.
Tôi nhìn thấy trên mặt cô ấy có mấy giọt mồ hôi, liền nói:
“Kiều Nghiên cũng đến ăn vài miếng đi.”
Cô ta vội vàng lắc đầu:
“Việc này không được, nô tì....”
“Đừng khách sáo, Trữ Tú Cung chúng ta không có nhiều quy tắc đó.”
Tôi kéo lấy cánh tay của cô ta đem cô ấy ấn vào chiếc ghế nhỏ bên cạnh:
“Ngươi xem Tiểu Sơn không phải là tự nhiên sao? Trời nóng, bận rộn cả buổi, ngươi cũng ăn vài miếng giải trừ cái nóng.”
Kiều Nghiên không cự tuyệt nữa, áp vào mép ghế ngồi xuống.
Tôi kéo lấy cánh tay cô ấy, không lập tức thả ra, xoa xoa vết chai nơi giữa ngón cái và ngón trỏ của cô ấy, cười hỏi:
“Kiều Nghiên trước lúc tiến cung đã luyện võ rồi đúng không?”
“Nương nương làm sao biết vậy?”
Kiều Nghiên rõ ràng có chút hốt hoảng, trong đôi con ngươi trong trẻo đang tiết lộ bối rối.
“Có phải là ở nhà luyện, rất dễ nhận ra mà.”
Tôi cười.
Bên kia Tiểu Sơn đã phát xong bài mới, cô ta lần này đánh đến đỏ máu mắt, cũng không kể đến cái gì tị huý, đã lớn tiếng kêu lên:
“Tiểu thơ, mau đến xem bài.”
Tôi nhìn Kiều Nghiên cười cười, vuốt vuốt ống tay áo tiếp theo đi giành hơn thua.
Lúc đánh đỏ mắt tai nóng, vẫn có thể cảm thấy có một đôi mắt cũng đang nhìn vào sau lưng tôi.
         
Ban đêm mùa hạ có chút khó chịu, muỗi nhiều khỏi phải nói, góc tường ngọn cây thường sẽ có một hai con dế con ve sầu, vào mỗi đêm kêu lên mấy tiếng như nói mê, vô cùng sao nhân.
Buổi tối ngày hôm nay tôi lại bị tiếng con ve sầu nhiều chuyện đánh thức dậy, trong cổ họng có chút khát khô, nhìn thấy Tiểu Sơn đang ngủ thật say trên chiếc sạp giường nhỏ bên ngoài, liền lặng lẽ xuống giường một mình đi tìm chút trà thừa còn lại để uống.
Vừa đi đến hành lang phía dưới, đã nhìn thấy đến cảnh trên không tiền điện có chút ánh sáng lập loè không đứng yên.
Tôi có chút ngạc nhiên đi đến xem.
Trên bậc thềm đá, ánh trăng như nước rải khắp nơi, có một bóng hình thon nhỏ đang luyện kiếm.
Cây trường kiếm trên tay cô ấy lưu chuyển linh hoạt, kiếm quang sắc bạc giống như hồi phong lưu tuyết, lơ lững giữa trời vạch ra đường cong lạnh lẽo đoạn tuyệt, lưỡi kiếm xao động luồng không khí bầu trời, tiếng kiếm ngân như có như không nhẹ nhàng vọng lại.
“Hảo kiếm pháp.”
Tôi nhẹ nhàng vỗ tay.
“Ai?”
Người luyện kiếm vội vàng để kiếm ngang ngực, hạ thấp giọng nói hỏi, ánh sáng trăng chiếu một bên mặt thanh lệ của cô ấy, đôi con ngươi trong vắt của Kiều Nghiên chớp chớp, do dự nhiều lần, cuối cùng thả kiếm xuống, hạ giọng nói:
“Hoàng Hậu nương nương.”
“Muộn thế này vẫn còn luyện kiếm, không cảm thấy mệt sao?”
Tôi cười cười đi đến, đón lấy cây kiếm từ trong tay cô ấy, búng một cái ở trên sống kiếm, lắng nghe tiếng kiếm vang:
“Quả nhiên là cây kiếm tốt, sư phụ ngươi truyền cho ngươi đúng không?”
Kiều Nghiên lắc lắc đầu nói:
“Là cha tôi.”
Rồi bổng nhiên cắn chặt môi lại nói:
“Hoàng Hậu nương nương, người là người tốt, tôi tuyệt đối không thể giết người đâu.”
“Hả !”
Tôi có chút thất thanh, hỏi tiếp theo:
“Thế ngươi phải giết ai?”
Kiều Nghiên cúi đầu vê góc áo của mình, kìm nén cả buổi, đột nhiên nói:
“Hoàng đế!”
Tiếng nói này của cô ấy có hơi to, tôi lo sợ thay cho cô ấy, sau khi nhìn thấy khắp bốn bề không có kinh động gì khác, tôi nhìn về cô ấy cười nói:
“Sao lại muốn giết Hoàng đế?”
Kiều Nghiên do dự một hồi, sau cùng nghiến răng mở miệng:
“Cha tôi lúc còn trẻ tuy rằng ở trên giang hồ có phiêu bạt mấy năm, nhưng sau khi lấy mẹ tôi sinh ra tôi, đã ở gần kinh thành làm ruộng để sống, cuộc sống rất an nhàn, nhưng năm trước, có một số người trong cung đến, nói là muốn trưng cầu ruộng nhà tôi làm ruộng của Hoàng Trang. Cha tôi vốn có tính nóng, lại có chút võ công, nào đâu có đồng ý khuất phục, liền cùng họ cãi nhau, nào ngờ những người đó bắt lấy cha tôi đánh cho một trận, nói cái gì ngỗ nghịch phạm thượng, còn cải nữa sẽ là tội lớn liên luỵ cửu tộc. Cha tôi tuổi đã cao, cũng chống không lại họ người đông, bị họ đánh sống chết, vừa bệnh vừa tức, không đến nữa năm đã từ trần. Không có ruộng vườn, lại không có cha, cuộc sống gia đình tôi thực sự không qua được nữa, vừa đúng lúc trong cung chiêu mộ cung nữ, mẹ tôi liền đưa tôi tống tiến. Tôi từ nhỏ có học cùng cha mấy năm kiếm pháp, cho nên đem cây kiếm này của cha dùng khi trẻ để trong khăn gói lén mang vào cung.”
Kiều Nghiên nói, trong mắt có chút lấp lánh nước mắt:
“Mấy ông quan đó vẫn thường nói phải yêu dân như con, phải hiểu và thông cảm dân tình, đều là nói bừa! Nhà chúng tôi lẽ nào không phải là dân sao? Đem chúng tôi ép đến không có đường thoát, họ nào có hiểu và thông cảm cho gia đình chúng tôi? Tôi hận chết những ông quan lớn ở trên cao, tôi phải luyện kiếm cho giỏi, tôi phải giết thiên tử của Đại Võ, để cho họ biết lợi hại của người dân không được họ để trong mắt!”
“Tuỳ Hành Doanh làm việc cũng không ra gì cả, lại để cho cây kiếm to thế này mang vào được đây.”
Tôi vừa chăm chỉ nghe, tiện mồm cảm thán, đợi Kiều Nghiên nói xong, nắm lấy tay của cô ấy vỗ nhẹ lên lưng bàn tay của cô ta nói:
“Kiều Nghiên, ngươi có nghĩ qua điều này chưa, nếu như ngươi đi thích sát Hoàng đế, cho dù thành công hay không thành công, bị bắt rồi, mẹ ngươi làm sao đây? Có phải là sẽ bị liên luỵ không?”
Kiều Nghiên ngẩng người ra, cúi đầu xuống không có tiếng nói.
Tôi thở ra một hơi nói:
“Huống hồ ngươi trước sau giết không được người đó.”
“Cái gì?”
Kiều Nghiên có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn tôi:
“Cha tôi nói bộ Bạch Vân kiếm pháp này là được một vị thế ngoại cao nhân truyền thụ cho, trong giang hồ hiếm gặp địch thủ, chỉ cần nắm lấy cơ hội gần gũi, lẽ nào vẫn không giết được một Hoàng đế trong thâm cung ăn sung mặc sướng sao?”
Tôi nhìn cô ấy cười cười, lùi về sau một bước:
“Dùng chiêu kiếm lợi hại nhất của ngươi chém ta xem, không cần phải sợ, cứ lấy ra hết mười thành công lực đi.”
Kiều Nghiên càng thêm kinh ngạc:
“Hoàng Hậu nương nương....”
Tôi nhìn về cô ấy gật gật đầu:
“Không sao cứ chém đi.”
Kiều Nghiên nhấc nhấc cây trường kiếm trong tay, thét nhẹ một tiếng:
“Tôi đến đây.”
Sau đó một đường kiếm đưa đến.
Đường kiếm này của cô ấy quả nhiên là một chiêu lợi hại nhất trong bộ kiếm pháp, không chỉ bao gồm khí thế ép người, mà còn chứa vô số chiêu ở phía sau, kiếm còn chưa đến, một trận kiếm phong lẫm liệt đã thổi vào đến bên má tôi.
Thân kiếm trắng bạc công đến trước mắt, tôi giơ nhẹ ngón tay.
Kiều Nghiên nhìn như không thể tin, một đường kiếm uy lực không gì sánh bằng được của cô ấy đã bị tôi dùng hai ngón tay kẹp dính, có chút lắp bắp:
“Điều này....điều này....sao có thể được....”
Tôi duỗi tay, nhẹ nhàng đem trường kiếm đẩy đến trước mặt cô ấy:
“Đây là khoảng chênh lệch giữa chúng ta, khoảng cách giữa Hoàng đế và ta, chỉ cần so sánh đều này.”
“Hoàng đế?”
Kiều Nghiên đã có chút hồi phục trở lại tinh thần:
“Hoàng đế cũng biết võ công sao, võ công của ông ấy như thế nào?”
Tôi dừng lại một lát, trước mắt hiện ra đôi mắt sâu đen không đáy của Tiêu Hoán:
“Thâm bất khả trắc.”
Kiều Nghiên có chút ngẩng người ra, tôi nhẹ nhàng vỗ lên vai của cô ấy an ủi:
“Cho nên cứ cho rằng ngươi tránh được tất cả ngự tiền thị vệ, cùng Hoàng đế gần trong gang tấc, ngươi cũng không có tí nào chắc thắng.”
“Nhưng....”
Kiều Nghiên giống như vừa tĩnh giấc mơ, vùng vẫy nói.
“Đem sự việc này quên đi, buổi tối ngủ không được, ngươi vẫn có thể đến đây luyện kiếm, nếu như sự việc ngươi có kiếm bị người khác phát hiện, ngươi sẽ nói cùng hắn là ta thưởng cho ngươi.”
Tôi nhìn về cô ấy cười cười, quay người chuẩn bị đi, nói chuyện hết cả buổi, thật tình phải đi tìm bình nước uống.
“Hoàng Hậu nương nương,”
Kiều Nghiên ở phía sau gọi tôi lại:
“Người hận vạn tuế gia đúng không?”
“Hả?”
Tôi quay đầu lại ngạc nhiên.
“Người có hận vạn tuế gia không, con người của người tốt thế này, ông ấy lại đối với người không tốt, người có hận ông ấy không?”
Kiều Nghiên hỏi tôi.
Người tôi tốt vậy sao, nghĩ đến vẫn là lần đầu tiên có người nói tôi là người tốt, câu nói này nếu như bị Tiểu Sơn nghe được, cô ấy sẽ là người đầu tiên đưa ra phản đối, sau đó đem ra những việc xấu tôi từ nhỏ đến lớn chỉnh lại cô ấy nói ra.
Tôi cười cười:
“Kiều Nghiên, quả thực có lúc, lòng người thật không như tưởng tượng, thích thì có thích, hận thì có hận, có nhiều lúc, chúng ta thật không biết bản thân rốt cuộc đang nghĩ những gì, rốt cuộc là thích hay hận, có lẽ là vừa không có thích cũng không có hận.”
Tôi không biết tiểu cô nương suy nghĩ đơn thuần này nghe hiểu được không, dưới ánh trăng, cô ấy đang chau mày.

Tôi lại nhìn cô ấy cười, quay người đi trên hành lang dài dài, trong hành lang rất tối, thân thể dần dần chìm vào bóng tối, đi hết một hồi quay đầu lại, Kiều Nghiên vẫn như cũ đứng trong ánh trăng rải đầy mặt đất như sương, trong rõ bóng hình.

Ebooks

15541471868 15541622158 anhchulacda" /> Ảnh Rượu trong nền văn hóa Trung Hoa Ảnh thủy hử hài hước 15541519566 Mai Mai Tuoi Muoi Ba con gau ngoc nghech chuheocucmichthanthuong Bia so tay an toan tre em anhtieulinhmieu for_hinhanh10"
 

Khach tham

DMCA